PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Thư gửi mẹ: Dạy con ý chí và trách nhiệm



Albalbmia
03-07-2010, 11:25 PM
Mẹ vẫn không chấp nhận được 1 sự thật là: Mình đã sai sót ở đâu đó trong quá trình dạy dỗ con cái.
Mẹ mong muốn làm một bà mẹ hoàn hảo? Nhưng cuộc sống không có gì là hoàn hảo.
Mẹ sợ mất mặt trước mặt một ai đó? Nhưng mẹ không biết là đôi lúc sự thật cần được nói ra. Vì có những điều trước sau gì cũng bị phơi bày ra.
Mẹ có thể nói con cái mình cái này xấu cái kia xấu trước mặt một ai đó, nhưng tất nhiên không muốn người ta nhìn nhận đánh giá thấp con cái mình.
Chẳng có gì là sai trái về điều này. Vì đó là tâm lý chung.
Nhưng thời đại đã thay đổi rất nhiều rồi mẹ ạ. Những thế hệ cách nhau 30 năm cần những thứ khác nhau lắm.
30 năm trước, bố mẹ có thể ăn cơm trộn, bữa cơm có thể chỉ có rau mà thôi, có thể mặc quần áo vá, có thể chịu được cái khổ sở, có thể sống cả năm, cả tháng mà không cần biết đến máy vi tính hay điện thoại là gì?
Nhưng …
Bây giờ…30 năm sau, giới trẻ có điều kiện ăn ngon, mặc đẹp, ngày ngày gắn mình với cái laptop, cả ngày không thể rời xa cái di động. Lẽ nào mẹ không thấy mọi thứ khác đi?
Chính vì thế mà nhu cầu của những đứa con như chúng con cũng khác đi rất nhiều mẹ ạ.
Con không trách bố mẹ hay những ông bố bà mẹ khác. Bố mẹ đã dành cho chúng con sự sống, sự chăm lo, tình yêu thương mà không ai trên thế giới này có thể mang đến được. Nhưng tiếc thay có những thứ mà chúng con rất cần nhưng hình như đã không được nhận. Có lẽ là bố mẹ không biết điều đó. Khi càng lớn tuổi thì người ta càng khó thay đổi mà, bố mẹ đã giữ nếp nghĩ như vậy 50 năm rồi, có dễ gì thay đổi được. Nhưng ngày hôm nay khi con đã lớn hơn thì con mới thật sự biết là con đã cần cái gì trong quá khứ. Vậy thì làm sao có thể trách bố mẹ khi bố mẹ không biết con cần gì?
Con chỉ muốn nói ra để bố mẹ và con hiểu nhau hơn. Con nhắc lại điều này: Con vẫn yêu thương bố mẹ, và điều đó không có gì thay đổi cả.
Con chỉ thấy mình bị thiếu một thứ, một thứ quan trọng lắm, mà ngày hôm nay khi bước ra ngoài xã hội con mới thấy là con thật sự thật sự thiếu vô cùng, thiếu đến mức khủng hoảng. Và con cũng nhận thấy anh trai con cũng thiếu thứ đó, và thiếu vô cùng, thiếu hơn rất nhiều lần so với con. Đó là thiếu ý chí, thiếu nghị lực vươn lên trong cuộc sống, thiếu ước mơ, thiếu kỷ luật, thiếu khả năng làm chủ chính mình, thiếu trách nhiệm với bản thân và mọi người xung quanh.
Con không bao giờ cho là việc nuông chiều con cái là một điều hay mẹ ạ. Thật sự như vậy. Có thể cho đến ngày hôm nay mẹ vẫn chưa thể hiểu được tại sao con nói mẹ nuông chiều con cái? Sự sung sướng đôi khi giết chết những đứa con theo cách mà cha mẹ chúng không thể hiểu được mẹ ạ.
Thương yêu con cái không phải là không để cho chúng làm gì, thương yêu con cái không phải là chúng yêu cầu điều gì thì ta đáp ứng điều đó. Đôi khi thương yêu con cái là nghiêm khắc với nó, yêu cầu nó phải lao động, hiểu được ý nghĩa của lao động, hiểu được là đồng tiền bố mẹ nó làm ra là công sức, là mồ hôi nước mắt. Chứ không phải đưa tiền cho nó khi nó nói “Con hết tiền rồi”, cằn nhằn vài câu rồi đưa tiền. Đó là tình yêu thương nguy hiểm nhất mà một ông bố bà mẹ có thể đưa cho con mình, con nghĩ vậy. Có thể gọi đó là tình yêu thương gây chết người đây mẹ ạ, theo một cách gián tiếp.
Đứa trẻ sẽ vui vẻ tiêu tiền khi nó có tiền (mà đôi khi 18 hay hơn thế vẫn chỉ là một đứa trẻ, nếu bố mẹ nó không biết cách dạy nó làm một người lớn đúng nghĩa), nó chẳng cần phải lao động, cũng chẳng mảy may quan tâm tiền đó từ đâu ra, bố mẹ nó đã làm việc vất vả để có tiền? Đấy không phải vấn đề của nó, vấn đề của nó là “Mình tiêu cái gì bây giờ”?
Mẹ cần phải hiểu rằng khi con chim đủ lớn thì nó cần rời khỏi tổ. Nhiệm vụ của cha mẹ không phải là cật lực ra nuôi nó, mà nhiệm vụ đó là nuôi cho nó đủ lớn đến một mức nhất định, trong quá trình đó trang bị cho nó những điều nó cần biết khi nó ra ngoài xã hôi, dạy nó tự chăm sóc bản thân và cho nó thực hành điều đó tại nhà, dạy cho nó có trách nhiệm với bản thân nó, với gia đình với xã hội và cho nó thực hành từ lúc còn ở trong “tổ”. Tất cả là để đảm bảo “chuyến bay” đầu tiên của nó ra ngoài xã hội là chuyến bay nó có thể tự lèo lái được. Dù biết là “bầu trời” không phải là một nơi an toàn nhưng phải chấp nhận để nó ra đó, để nó tự bay. Và nếu nó không tự bay thì đôi khi phải nhẫn tâm đẩy nó ra khỏi “tổ”. Đấy là giúp nó, chứ không phải hại nó?
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu một con chim trưởng thành rồi không chịu tự bay, nó luôn chờ đợi chim bố mẹ mớm mồi cho nó, đút cho nó từng miếng một. Nó sẽ chẳng đời nào chịu bay tiếp cả. Và cho đến một ngày, khi nó đã quá quen với việc đó rồi, nó không còn khả năng, không còn đủ ý chí để tự bay nữa. Và một ngày…khi chim bố mẹ không thể chăm sóc được “con chim tật nguyền về lối sống” kia thì nó cũng tự bỏ mặc nó, và nó cũng chẳng biết làm thế nào để bay, khi mà cái cơ bản nhất là “Một ý chí” nó cũng không có.
Con rất buồn khi một ngày con bước chân ra “bầu trời” xã hội, con biết một điều là con bị thiếu ý chí, thiếu ước mơ, và thiếu những giá trị sống sâu sắc mẹ ạ. Thật sự là buồn, và cũng không phải dễ dàng để nhận ra điều đó đâu. Con đã tiếp xúc nhiều. Con được đọc nhiều, được đi nhiều, và con mới biết mình thiếu trầm trọng.
Những ngày tháng ở gia đình, con chả bao giờ phải động tay động chân vào việc nhà, ít khi phải nấu cơm, làm mọi việc. Mọi thứ bố mẹ lo hết. Nếu mẹ yêu cầu con làm một điều gì đó, con không làm thì sao? Chả sao cả, mẹ khác làm. Tốt, con sẽ chả bao giờ động tay vào những việc ấy làm gì. Con đã nghĩ thế và con đã làm thế. Nếu bố mẹ yêu cầu con làm một việc gì (dù là yêu cầu đúng và là việc con nên làm), nhưng nếu con không làm thì cũng chả sao cả. Và dĩ nhiên, con chả việc gì phải làm.
Những ngày tháng đó đã trôi đi rất lâu, lâu đến nỗi nó ngấm thành một thói quen đối với con, và con cứ để mặc mọi thứ thế thôi. Nếu không ép một đứa trẻ làm điều gì đó thì đôi khi nó cũng sẽ không làm, vì nó thấy chả có lý do gì nó phải làm khi mà nó không động tay vào thì công việc vẫn được hoàn thành.
Con và anh trai con có nhiều điểm rất giống nhau, ở đây con đang muốn nói đến những thói xấu. Những thói xấu ấy giống nhau bởi đều thiếu những giá trị sống giống nhau. Nhưng con đường con và anh trai lựa chọn đi khác nhau. Chính vì thế mà giờ đây con mới ngồi đây, nhận ra những điều này và nói với mẹ. Nếu con lựa chọn cùng một con đường đi với anh ấy thì con cũng không thể biết giờ này mình đang ở đâu nữa?
Có thể là đã muộn. Con không biết mẹ ạ. Không phải muộn với con mẹ ạ. Mẹ biết là muộn với những ai mà, phải không? Nhưng con vẫn mong muốn mẹ hiểu và nhìn vào cái mình thiếu mẹ ạ, con vẫn yêu quý bố mẹ dù bố mẹ có công nhận mình đã làm sai một điều gì đó mà. Cũng như con thôi, con hay bất cứ ai đều có lỗi lầm. Nhìn nhận nó và sửa nó mới là một tiến bộ thật sự.
Chạy trốn nó là đang để nó nhấn chìm mình. Bây giờ đúng là có muộn, nhưng sửa vẫn được. Còn hơn là không bao giờ.
Cuối cùng, con sẽ kể cho mẹ nghe về loài đại bàng.
“Chim đại bàng là loài chim dũng mãnh nhất. Nó chỉ làm tổ trên vách đá, nơi cheo leo giữa vực sâu để ấp trứng. Nơi ấy không có một loài vật nào có thể đến được ngoại trừ đại bàng và thần chết. Trước mặt tổ chim là đại dương mênh mông. Khi chim non chào đời, chúng sẽ được ru ngủ bằng tiếng hát thì thầm du dương của biển cả. Chim non được luyện giọng với tiếng gầm rú giận dữ của bão táp ngoài khơi và tiếng hú hãi hùng từ vực thẳm. Đến một ngày nào đó, khi chim non đủ lông đủ cánh, đại bàng sẽ dạy con tập bay.
Bài tập bay đầu tiên được bắt đầu bằng hành động hất con từ trên cao xuống của đại bàng. Chú chim non chới với. Vực sâu hun hút dưới chân. Từng cơn sóng điên cuồng gào thét vùi đôi cánh bé bỏng, giữa lúc ấy từ không trung bao la vang lên giọng nói của đại bàng:
- Hỡi đứa con bé bỏng của ta. Con đang ở giữa không gian. Hãy dũng cảm mở mắt ra mà nhìn xem. Dưới kia là vực thẳm – cái vực sâu đầy tăm tối hiểm nguy. Trên đôi cánh của con là gió, là nắng và trời xanh. Nếu con đập cánh bằng hết sức lực con sẽ bay lên làm bạn với trời xanh. Đại dương sẽ hát những khúc ca, ngợi ca lòng quả cảm của con. Nếu con rơi xuống tức la con đã chọn cho mình cái chết hèn nhát trong tăm tối. Đời sẽ chê bai con. Con sẽ không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng. Con sẽ không một lần nào được mang tên của loài chim đại bàng dũng mãnh vì đại bàng không khi nào chết hèn nhát. Con hãy tự mình cố gắng lên!
Chim non khẽ đập cách. Những cái đập yếu ớt chìm nghỉm giữa sóng biển. Một… hai… đôi cánh chim non chao đảo. Vực sâu lên tiếng mời gọi, cố níu giữ đôi cánh non nớt, năm… sáu… nhìn kìa! Đôi cánh đã đập từng nhịp dứt khoát, chín… mười, bay lên. Chim non bay dần lên chở ánh nắng trên lưng. Mặt trời dịu dàng nhìn chú mỉm cười. Đại dương hiền hòa tung những đám bọt trắng xoá trong bản nhạc mừng chiến thắng… Phía chân trời xa xa hai chấm đen ẩn hiện trong làn mây trắng. Đại bàng đã ra đi, chỉ còn đại bàng con ở lại bắt đầu trong một cuộc sống mới. Đã hàng nghìn năm trôi qua, trải qua biết bao thế hệ nhưng đại bàng vẫn giữ nguyên phong tục cũ, vẫn xây tổ giữa vực thẳm và vẫn chỉ dạy con chim non một bài tập bay duy nhất…”
Con đã viết rất dài rồi (và lan man nữa). Con hy vọng me có một cách nhìn nhậ sâu hơn, xa hơn và rõ hơn về tất cả. Không phải để cho con, mà mẹ biết là để cho ai đúng không?
Luôn yêu bố mẹ nhiều.